Blog Radio 20: Lời nói dối ngọt ngào nhất!




Tháng 3 của những cánh hoa sưa trắng tinh khôi, tháng 3 của những bông hoa gạo rực lửa, tháng 3 với những cảm xúc yêu thương, tháng ba cho những hoài niệm mùa xuân… đã khép lại. Tháng 4 gió hát mùa hè, chân trời xanh biếc, mùa loa kèn lại gõ cửa…



(Blog Radio) - Mọi người có tin vào duyên số không? Theo em thì hai con người hoàn toàn xa lạ, không hề biết đến nhau, thế mà cuộc đời đưa đẩy thế nào mà lại đến được với nhau thì đó đã là duyên số. Để chứng minh cho câu nói đó và cũng để giải thích cho chủ đề “Phản thông điệp ngày 1- 4”, em xin “tường thuật” lại câu chuyện của cô giáo em qua lời kể của chính cô, đảm bảo không sai một câu, chẳng thiếu một từ. Em dùng ngay nickname Meimei để đặt tên cho “nhân vật phụ” là em nhé!
Ngày hôm đó sau khi đã chuẩn bị xong mọi thứ, Meimei gọi bạn đến đón và họ có mặt tại nhà cô giáo dạy tiếng Nhật lúc 7h tối để mừng sinh nhật con trai cô tròn 12 tuổi.
Chồng cô giáo xuất hiện, nghe cô kể thì chồng cô là người Hàn, nghe chồng cô nói chuyện thì không ai có thể biết được đây là một người Hàn chính gốc.
Khi mọi người đang tập trung vào bữa tiệc thì em nhỏ con cô giáo bỗng dưng hỏi mẹ:
- Mẹ ơi, sao bố là người Hàn mà con và mẹ lại là người Trung Quốc?
Cô giáo không bất ngờ vì con cô lúc nào cũng hỏi những câu rất dí dỏm, và thế là Meimei và bạn của cô được nghe một câu chuyện hết sức bất ngờ qua lời kể của cô giáo.
Cô nói:
- Con trai, con không chỉ là người Trung Quốc, trong người con còn mang dòng máu của người nước Hàn nữa đó nhé.
Ngày đó sau khi chia tay với mối tình đầu, mẹ đã đến với đất nước được mang tên: Sứ sở của hoa anh đào để nghiên cứu thêm về văn hóa Nhật. Ngày đó mẹ đăng ký lớp học Văn hóa và suốt những năm bên Nhật là khoảng thời gian mẹ cảm thấy thật vui vẻ và hạnh phúc.
Mẹ thuê nhà bên ngoài và ở một mình, nhiều lúc cảm thấy trống trải và cô đơn vô cùng, lại chưa thoát khỏi tâm trạng chia tay với người yêu nên những ngày đầu tại vùng đất Fukuoka là những ngày thật thê thảm, tưởng chừng như mình không còn lý trí để vượt qua nữa.
Thi thoảng bận rộn với các công việc trên lớp và cuộc sống, mẹ lại ra đứng ngoài cửa sổ ngắm cây xương rồng nhỏ nhắn mà người đó tặng mẹ, ngưới đó nói nó có thể sống được mà không cần tưới nước đến 3 tháng, mỗi khi ra đứng ngoài cửa sổ đều là những khi tâm trạng mẹ không thoải mái, và những lúc đó mẹ đều tình cờ nghe thấy âm thanh của tiếng đàn Violon được kéo bởi một người nào đó ở đối diện ngay với khu dân cư mẹ ở, và qua được một khoảng thời gian thì mẹ phát hiện ra rằng tiếng kéo Violon đó là của một người con trai ở đối diện ngay với khung cửa sổ phòng mẹ nhìn sang khu nhà ở đối diện.
Khoảng cách giữa hai khu nhà cũng không xa, nhưng vẫn không đủ để mẹ nhìn thấy rõ khuôn mặt nhân vật chính của nhà đối diện... Thế là các buổi chiều của mẹ đều trôi qua với những bản bản nhạc của người đó, nghe thật du dương và truyền cảm.
Thế nhưng có một tuần liền mẹ không nghe thấy tiếng đàn đâu cả, và dần dần cũng thôi không để ý đến nữa. Mẹ nghĩ chắc người ta cũng như mình, thuê nhà rồi cũng đến lúc phải dọn đi ở chỗ khác, vậy chắc người ta dọn đi chỗ khác rồi ...
Mẹ lại say mê với những thú vị của lớp học pha trà, múa trống, múa quạt và nghệ thuật gấp giấy của Nhật Bản, mẹ trở thành người nước ngoài khéo nhất lớp về những động tác pha trà, rót trà và múa, rồi được cử đi làm thử ở một nhà hàng có tiếng là giữ lại được nét truyền thống văn hóa Nhật Bản, tại đó người ta sắp xếp cho mẹ vào vai một Geisha mới vào việc. Nói là một Geisha nhưng công việc của mẹ chỉ là pha trà và rót trà cho khách nước ngoài, nó như quảng bá lại hình ảnh một Geisha ngày xưa của Nhật để khách nước ngoài được hiều hơn về văn hóa trà Nhật Bản, và lúc đó mẹ là người Trung Quốc đầu tiên được vinh dự làm Geisha trong một tháng đó.
Trong khoảng thời gian vừa học vừa làm, thời gian của mẹ trở nên gấp gáp và bận rộn hơn, thời gian ở nhà cũng không được nhiều, chỉ có chút ít vào buổi trưa và những lúc đã khuya lắm rồi mẹ mới được trở lại với căn phòng của mình.
Nơi làm thử của mẹ có đủ các thể loại để quảng bá văn hóa Nhật, trong thời gian làm thử đó, có một lần nhà hàng mở hội: "Văn hóa Nhật qua bàn tay du khách" và mẹ lại vào vai một cô gái Trung Hoa với cách pha trà Nhật Bản.
Buổi tiệc diễn ra thật long trọng và cũng vì thế mà mẹ bận rộn hơn thường ngày, pha trà và rót trà cho khách trong bộ Kimono truyền thống mà hàng ngày mẹ vẫn làm.
Đến một bàn chỉ có một vị khách đang ngồi một mình, mẹ đang định pha trà thì người đó đứng dậy và đi lên phía dành cho người biểu diễn. Anh ta chơi một bản nhạc mang đậm chất Nhật Bản và mọi người vỗ tay rộn rã. Trở lại về chỗ ngồi, mẹ tiếp tục với công việc của mình. Vừa pha vừa rót và tiếp chuyện khách.
- Quý khách chỉ đến đây một mình hay còn đợi thêm ai nữa không?
- Tôi chỉ đến đây một mình, nếu có thể cô hãy ngồi làm bạn với tôi được không?
- Oh tất nhiên là được, bài nhạc quý khách vừa thể hiện rất hay, hôm nay chương trình này được tổ chức đều là để người nước ngoài thể hiện, lẽ nào quý khách cũng là người nước ngoài?
- Không lẽ cô cũng là người nước ngoài?
Mẹ vừa cười vừa trả lời một cách tinh nghịch:
- Không, tôi là một cô gái Nhật chính thức, còn quý khách đến đây từ nước nào?
- Tôi đến đây từ đất nước Trung Hoa, rất vui được làm quen với cô ....
Mẹ và người đó đã có một cuộc nói chuyện thật vui vẻ, với ý định nói đùa khách một chút rồi nói sự thật sau, nhưng bất ngờ người đó có việc phải đi, thế là lúc đó mẹ không có cơ hội nói thật.
Meimei và bạn cùng với con cô giáo hồi hộp nghe cô giáo kể, nhưng vẫn chưa thấy sự xuất hiện của chồng cô. Con cô giáo hỏi tiếp:
- Mẹ ơi, thế bao giờ thì bố con xuất hiện trong câu chuyện của mẹ?
Cô giáo cười và lại kể tiếp:
Một tháng làm thử kết thúc, mẹ chỉ còn bận với những việc trong lớp. Thời gian ở nhà cũng nhiều hơn, và một buổi chiều chợt nhớ ra rằng mình còn cây xương rồng chuyển lên trên ban công mà không để ý gì đến, mẹ vội vàng chạy lên ban công xem nó thế nào.
Ban công khu dân cư mẹ ở được thiết kế theo kiểu dùng chung, những người nào ở tầng thượng thì được quyền sử dụng ban công đó, trên đó có rất nhiều cây cảnh và hầu như cây nào cũng lớn, chỉ duy có cây xương rồng của mẹ là nhỏ nhất.
Một người nào đó đang tưới nước cho cây và bỗng dưng tưới sang cả cây xương rồng của mẹ, mẹ vội vã nói với người đó:
- Đừng tưới nước cho cây xương rồng của tôi, nó có thể sống mà không cần tưới nước đến 3 tháng đấy.
- Thế cô định không tưới nước cho nó đúng 3 tháng sao? - Anh ta không quay mặt lại và tưới sang các cây khác.
- Nếu thế thì sao? - Mẹ cũng bướng bỉnh hỏi lại người đó.
- Nếu thế thì cô đến xem cây xương rồng của cô đi.
Mẹ đến xem cây xương rồng rồi nhìn thấy nó lõm mất một khoảng, dựng nó lên thì thấy bên trong bị hỏng, hình như nó bị úng.
- Anh hay lên đây tưới nước cho cây xương rồng của tôi đúng không?
Mẹ vừa hỏi vừa quay mặt lại nhìn người con trai vẫn đang quay lưng tưới nước cho các cây khác, anh ta nhẹ nhàng nói:
- Có, tôi có tưới nước cho nó...
- Anh có biết là anh đã làm nó chết vì bị úng nước rồi không? - Mẹ thấy người đó vẫn như đang dửng dưng với mình, còn không chịu quay mặt lại khiến mẹ không chịu được và tiếp tục:
- Này anh kia, anh có nghe thấy gì không vậy? Tôi đang nói chuyện với anh đấy, anh không hiểu phép lịch sự tối thiểu sao?
Anh ta dừng tưới nước và quay mặt lại nói với mẹ vẫn bằng giọng rất nhẹ nhàng và điềm tĩnh:
- Nhưng chỉ là vừa rồi tôi mới tưới nước cho nó thôi, tôi thấy cây xương rồng của cô thiếu nước nên tưới cho nó một ít, ai dè nhìn xuống thì thấy nó bị lõm nên tôi biết nó chết rồi.
Nói xong anh ta nhìn vào mặt mẹ, và bất chợt mẹ nhận ra đó là "người đồng hương" hôm trước tiếp chuyện trong chỗ làm việc. Mẹ bất ngờ và chút nữa thì dùng tiếng trung nói chuyện với anh ta. Anh ta tiếp:
- Cô sao thế? Cây xương rồng là quà kỷ niệm của cô à? Cô nhìn sang ban công của khu nhà đối diện đi, ở đó có nhiều loại xương rồng tôi trồng lắm, vì mới dọn sang bên này chưa được bao lâu, lại gấp gáp quá nên tôi chưa chuyển chúng sang đây được, nếu cô vẫn còn buồn vì cây xương rồng kia thì tôi có thể tặng cô một loại xương rồng khác.
Mẹ đang suy nghĩ xem có nên nói thật với anh ta không thì bị tỉnh lại bởi những lời nói đó.
- Ồh, trước đây anh sống bên khu nhà đó àh?
- Vâng, tôi mới dọn sang đây được 3 tuần, trước đây tôi ở ngay phòng bên dưới ban công đó, tôi học Nhạc, còn cô?
Mẹ lại bất ngờ vì hóa ra người trước đây hay kéo Violon vào buổi chiều lại chính là anh ta, cũng không ngờ anh ta lại chuyển sang ở cùng tầng với mẹ, thế là hóa ra mẹ đang cùng sử dụng cái ban công này với anh ta được 3 tuần rồi mà không biết, và lại cũng thật ngẫu nhiên vì gặp được anh ta trong bữa tiệc lúc trước, anh ta lại là đồng hương với mẹ nữa, nhưng hình như anh ta không nhận ra mẹ vì trong lúc làm việc, mẹ được người ta hóa trang thành một Geisha với bộ tóc, bộ Kimono và khuôn mặt trắng xóa bởi phấn nên anh ta không nhận ra cũng đúng. Mẹ ấp úng rồi trả lời câu hỏi của anh ta:
- Àh, tôi học Văn, chủ yếu nghiên cứu Văn hóa Nhật, anh là người Trung Quốc phải không?
Anh ta giật mình rồi hỏi lại mẹ:
- Sao cô lại hỏi thế?
- Anh còn nhớ bữa tiệc mà anh tham gia chơi đàn không? Tôi chính là người pha trà và tiếp chuyện anh trong bữa tiệc đó, anh nhớ chứ?
Anh ta lại giật mình và cười ha hả.....
- Àh tôi nhớ ra rồi, không ngờ tôi và cô còn được gặp lại, rất vui lại được gặp cô ... - Anh ta cười trìu mến.
Mẹ quyết định dùng tiếng Trung nói với anh ta:
- Àh, hôm đấy tôi nói với anh tôi là người Nhật, nhưng thực ra tôi nói dối anh đấy, tôi là người Trung Quốc, anh cũng biết rằng...
Chưa để mẹ nói hết câu, người đó đã nói chen vào:
- Tôi cũng biết rằng hôm đó là ngày nói dối, và lúc đấy thì không biết cô có nói dối tôi không, nhưng lúc đấy tôi cũng nói dối cô đấy, vì có việc gấp phải đi nên tôi chưa kịp nói thật với cô, vậy thì hôm nay tôi cũng có cơ hội để được nói thật rồi, thực ra tôi là người Hàn, sang Trung Quốc học 2 năm rồi và vừa sang Nhật được 1 năm...
Hóa ra anh ta cũng nói dối, mẹ thở phào vì nói ra được sự thật, nhưng cũng thật bất ngờ vì anh ta là người Hàn, và lại sang Trung Quốc học được 2 năm nữa. Thế là từ đó cứ mỗi lần gặp anh ta trên ban công là mẹ và anh ta lại nói chuyện với nhau. Có những buổi chiều trôi qua thật nhẹ nhàng, anh ta kéo Violon thật say sưa như một nghệ sĩ và không biết từ lúc nào, ban công trở thành nơi hẹn hò quen thuộc, cũng không biết từ lúc nào, mẹ đã mê hoặc dáng dấp, mê hoặc tiếng đàn của anh ta.
Nhiều lúc anh ta giống như một cái máy nghe để mẹ kể chuyện này kia, để lúc vui thì anh ta vui cùng mẹ, lúc mẹ buồn thì anh ta như hộp giấy lau đi nỗi buồn của mẹ. Rồi mẹ nhớ ra là phải xin lỗi anh ta về chuyện cây xương rồng, vì mẹ đã nghi ngờ anh ta làm chết cây xương rồng của mẹ.
Anh ta từ từ nói:
- Em đã sống trong sự hoang tưởng của tình yêu, ngay cả xương rồng sống bền bỉ như vậy mà trên người nó cũng còn có gai kia mà, để làm gì em biết không? Để thích nghi với cuộc sống, cuộc sống của nó cũng có nhiều thử thách lắm, tình yêu cũng vậy, chẳng có thứ tình yêu nào sống mãi với ảo tưởng được cả, bản chất của nó phải được thể hiện qua nhiều thử thách, và qua mỗi lần thử thách đó sẽ cho em kinh nghiệm rằng: Nếu em thắng thì em sẽ sống với một tình yêu đẹp, và nếu em thua, em sẽ mất đi tình yêu đó...

… Mẹ và người đó trở nên thân thiết với nhau hơn, cứ thế cho đến năm cả 2 đều chuẩn bị tốt nghiệp, mẹ và người đó đều bịn rịn không biết phải nói với nhau những điều gì trong 2 tháng cuối cùng trước khi về nước. Cả 2 đều bối rối.
- Ngày mai anh phải về Hàn rồi, em còn ở lại thì chăm sóc giúp anh những cây xương rồng này nhé.
- Sao lại là ngày mai? Chẳng phải tháng 6 mình mới tốt nghiệp sao? - Mẹ bất ngờ hỏi lại.
- Anh về trước để tìm tài liệu thực tế và thực tập, em nhớ chăm sóc kĩ, đừng để xương rồng bị chết nhé.
Mẹ thoáng buồn rồi im lặng và bật khóc... Ngày mai anh ấy sẽ về nước. Mẹ sẽ không còn được gặp lại anh ấy nữa...
Bỗng dưng anh ta cười rồi đưa tay lau nước mắt trên má mẹ và nói:
- Xem em kìa, em biết hôm nay là ngày gì không? Hôm nay là ngày nói dối mà.
- HẢ? - Mẹ đỏ mặt và không nói được câu nào. Còn người đó đã nói ra câu mà có lẽ sẽ chẳng bao giờ mẹ có thể quên:
- Nhờ có câu nói dối đó mà anh đã biết được thứ gì thực sự quan trọng với mình, chính nó đã cho anh dũng cảm để nói với em rằng: Anh yêu em.
Về sau có rất nhiều khó khăn vì mẹ và người ấy là hai con người của hai đất nước khác nhau, có nhiều thử thách khiến đôi lúc mẹ nản lòng, nhưng những lúc nản lòng mẹ lại nhớ đến lời của người ấy: Chẳng có thứ tình yêu nào sống mãi với ảo tưởng được cả, bản chất của nó phải được thể hiện qua nhiều thử thách, và qua mỗi lần thử thách đó sẽ cho em kinh nghiệm rằng: "Nếu em thắng thì em sẽ sống với một tình yêu đẹp, và nếu em thua , em sẽ mất đi tình yêu đó"...
Bây giờ thì con thấy đấy, mẹ đã vượt qua rất nhiều thử thách, và người đã cùng mẹ vượt qua những thử thách đó, là người ngồi bên cạnh con, vừa đứng dậy và đang kéo cho chúng ta nghe bản nhạc Violon mà mẹ thích nhất, con thấy không?

Phản đề cho ngày 01 - 04
Câu chuyện nên dừng lại ở đây, rất tiếc em chỉ vào vai phụ ơi là phụ thôi,nhưng điều mà em muốn nói ở đây là:
Tháng 4 đang đến, tháng 4 bắt đầu bằng một ngày nói dối, có những lời nói dối sẽ chẳng có ý nghĩ gì, nhưng có những lời nói dối mà nhờ có nó ta hiểu được rằng: Tình yêu chưa nói đôi khi được phát hiện bởi những lời nói dối, và đó thực sự là những lời nói dối rất dễ thương.
Có những lời nói dối mà ta thừa biết đó là những lời nói dối, nhưng nhờ có nó mà ta hiểu được rằng người nói dối đã quan tâm đến ta như thế nào khi nghĩ ra những lời nói dối để khiến ta vui khi ta đang buồn, và đó thực sự là những lời nói dối dễ thương.
Có những lời nói dối sẽ gây nên hậu quả không lường trước, và nhớ có nó mà ta hiểu rằng nói dối sẽ thật sự có ý nghĩa khi nói đúng hoàn cảnh, nói dối vì cái tốt và nói dối với mục đích tốt. Đó là những lời nói dối dễ thương.
Có những lời nói dối mà có thể bạn đã bỏ quên, bạn còn nhớ "Chiếc lá cuối cùng" của O.Henry không? Thực ra đó là một lời nói dối rất thiện, hoặc có những lời nói dối rất đẹp mà có thể bạn chưa được biết đến…
Đọc thêm »

Blog Radio 19: Trái tim em có dành cho anh không?





Các Bạn yêu quý!
Nếu ví những xúc cảm của tình yêu giống như hương vị của cuộc sống thì tình yêu của bạn có vị gì?
Tươi mới như những trái dâu tây
Mát lạnh như kem bạc hà?  
Ấm nóng như một cốc sữa?
Đắng như ly cà phê đen không đường
Ngọt đắng  như một thỏi sô cô la?
Tình yêu có thật nhiều hương vị, màu sắc và chắc chắn chỉ có bạn mới cảm nhận rõ nhất tình yêu của mình có vị gì… nhưng có những tình yêu mà người trong cuộc chẳng tìm được chút hương vị…
Nếu một ngày nếu hương vị tình yêu đã nhạt, bạn sẽ làm gì? Tiếp tục vun đắp cho nó hay bỏ mặc mình trôi theo những cảm xúc mới?

(Blog Radio) - Đôi khi em tự hỏi trái tim mình có dành cho anh hay không?
Hôm qua đi ngoài phố em thấy những hàng cây bên đường đã rụng hết lá, chỉ còn những cành khẳng khiu, chẳng còn những tán lá rủ, không có những chùm đèn ven hồ. Tất cả dường như im lặng như những tiếng trở mình của mùa đông rất khẽ.
Ven hồ nhiều đôi tình nhân hạnh phúc. Một chàng trai gầy và cao đi cùng một cô bé nhỏ nhắn xinh xinh. Đang đi, chân cô bé bị trượt xuống, có vẻ rất đau, chàng trai chẳng nói lời nào, chỉ cúi xuống cõng cô bé lên lưng, những bước đi vội vã chở nặng tình yêu.

Em tự hỏi nếu anh cõng em thì sao? Chưa bao giờ phải không anh, em biết dường như anh và em xa lạ lắm, em cứ cố lại gần anh hơn thì dường như anh càng xa ra. Em đã nói với anh rằng: "Em yêu anh đủ nhiều để dời xa anh, nếu có một cô gái khác khiến anh hạnh phúc hơn", nhưng em lại chẳng thể rời xa anh bởi em yêu anh nhiều hơn chính bản thân em. Đã bao lần em tự nhủ "Kiến ơi, phải yêu bằng một trái tim nóng và một cái đầu lạnh" nhưng em không thể, em yêu anh nhiều hơn tất cả để không thể rời xa anh. Mà có cô gái nào bên cạnh khiến anh hạnh phúc hơn không? Vậy tại sao em lại phải rời xa anh?

Trước mắt em, lại thêm một chàng trai nữa đang cõng một cô gái trên lưng anh. Cậu bé đó rất trẻ, cả cô bé nữa, nhưng không phải vì cô bé bị ngã, cũng không phải vì chân cô bé đau, chỉ đơn giản là cậu bé muốn cô bé ở gần mình hơn. Bên họ có cả những cánh hồng. Hình như chưa bao giờ anh tặng em những bông hồng như thế. Em cũng không buồn đâu. Nhưng anh à, em thấy dường như càng ngày tình cảm em dành nơi anh càng chạy đi đâu mất, em đã cố gắng để buộc chặt nó vào anh, nhưng không thể, những tình cảm nơi trái tim bướng bỉnh của em cứ nhảy nhót…

Em không yêu anh nữa ư? Không hẳn!
Em không quan tâm đến anh nữa ư? Không phải!
Em yêu một người khác ư? Càng không phải!  
Em quá bận rộn ư? Cũng không phải!
Vậy thì tại sao? Có lẽ là em thay đổi, đơn giản thế thôi.
Thời gian thay đổi, không gian thay đổi, tất cả đều thay đổi vậy thì tại sao em lại không? Em có thể ít yêu anh hơn, có thể chỉ coi anh là một người bạn. Nhưng sau này cũng có thể sẽ khác phải không anh?

Nhìn những hàng cây trụi lá kia anh có biết thực ra chúng đang chứa trong mình những mầm non mới đầy sức sống - có thể sẽ là những chiếc lá xanh tươi, cũng có thể chẳng là gì cả. Em và anh cũng vậy đấy, có thể là người yêu, có thể là bạn, cũng có thể là những người xa lạ. Đôi khi ranh giới mong manh lắm, đôi khi cũng chẳng ai đi phân định danh giới làm gì… Như khi em nhìn tất cả với trái tim mình em thấy sao mong manh thế! Ranh giới dường như chỉ là một cái gật đầu thôi… Hôm nay một người bạn mời em đi uống nước, em biết nếu đi có thể em sẽ chẳng bao giờ trở về bên anh nữa. Em định nhắn tin hỏi ý anh, nhưng em lại sợ một điều gì đó mong manh!

Anh có biết đôi khi em mong một sự cấm đoán nhỏ nhoi để em không gật đầu, nhưng anh dường như mờ ảo lắm… Giờ này em vẫn không biết mình có nên đi hay không, đó là một người tốt, nhưng em sợ mình sẽ đổi thay. Em cố gắng nhìn thật sâu vào trái tim mình nhưng trong đó là gì anh biết không? Có hình anh không? Hình như có, mà dường như là không. Tất cả ký ức hiện về, những điều đã qua, nhiều lắm, còn anh thì nhỏ nhoi, mờ nhạt… Không phải là em không tô màu cho anh, em đã trao cho anh hộp màu nhưng anh chẳng chịu chọn cho mình một màu nào cả, cứ cầm hộp màu trên tay, để em tự hỏi lại chính mình.

"Cái gì thuộc về mình, sẽ là của mình” – “ Cái gì cần phải đến, nó sẽ đến…”.  Thực lòng em biết mình yêu anh rất nhiều, em đã vượt qua cả lòng tự ái của chính bản thân em, nhưng anh ơi, đừng đẩy em ra xa như thế!
Có người đã nói với em rằng: "Nếu còn yêu thì đừng vội rời xa" và em biết mình còn yêu anh, nhưng em không thể hiểu nổi chính mình bởi em biết em sẽ rời xa anh nếu tình yêu đó chỉ mình em vun đắp
Vậy thì anh là gì? Em tự hỏi và cũng chẳng biết trả lời thế nào, có lẽ sẽ mãi chỉ là thế thôi.
Đọc thêm »

Blog Radio 18: Người tình một đêm




Nếu một ngày bạn cảm thấy muốn khóc…hãy gọi tôi,
Tôi không hứa sẽ làm cho bạn cười nhưng tôi hứa sẽ khóc cùng bạn!
Nếu một ngày bạn muốn chạy trốn tất cả… hãy gọi tôi,
Tôi sẽ không yêu cầu bạn dừng lại, nhưng tôi sẽ chạy cùng bạn!
Nếu một ngày bạn không muốn nghe ai nói nữa… hãy gọi tôi,
Tôi sẽ đến bên bạn và chỉ im lặng!
Nếu môt ngày bạn gọi đến tôi mà không thấy tôi hồi âm…
Hãy đến bên tôi! Vì lúc đó tôi mới là người cần bạn…



Các bạn đang lắng nghe Blog Radio số 18 thân mến!
Khi bế tắc và khó khăn nhất trong cuộc sống, bạn sẽ tìm đến ai? Những người thân  yêu nhất hay một người xa lạ mình chưa bao giờ quen biết? Đã bao giờ bạn tin rằng một người xa lạ có thể an ủi và mang đến cho bạn một niềm tin trong lúc bạn thất vọng nhất chưa?
Mời các bạn nghe truyện ngắn Người tình một đêm với thông điệp rất đặc biệt:

(Blog Radio) - Linh đổ người xuống chiếc ghế bành. Đôi giày cao gót nửa trượt khỏi gót, nữa vắt vẻo trên những đầu ngón chân. Chiếc túi xách chỉ treo hờ trên ngón tay và một quai rũ ra. Nước mắt lăn trên gương mặt bất động của cô. Linh 31 tuổi, vừa chấm dứt một mối quan hệ kéo dài suốt tám năm. Chiều hôm nay, anh đã dắt một cô gái xinh tươi đến trước mặt cô và mỉm cười giới thiệu: “Bạn gái anh! Anh và cô ấy đã quen nhau lâu rồi”.

Tám năm trời. Tám năm trời cả hai bên nhau, anh không hứa hẹn gì, chỉ thỉnh thỏang chăm sóc cô và “mè nheo” với cô khi lâm bệnh. Anh luôn tìm đến cô khi gặp khó khăn, khi cần một người an ủi. Có lúc, cô bóng gió về một cuộc hôn nhân. Anh trả lời: “Anh rất quý em nhưng không muốn bắt em chờ đợi, hiện anh chưa thể ổng định cuộc sống của mình thì không thể nói đến chuyện tình cảm”. Cô vẫn thầm nghĩ anh là người chín chắn, có trách nhiệm và âm thầm chờ đợi. Cô không tiếc khi san sẻ vật chất cho anh, những lúc anh yêu cầu. Rồi giờ đây, cũng vẫn còn bấp bênh sự nghiệp, anh hân hoan dẫn đến trước mặt cô một người con gái và cau mày khó chịu trước sự ngỡ ngàng của cô. Anh cộc lốc: “Chỉ tại em ngộ nhận, anh đã hứa hẹn gì đâu! Anh bảo em không chờ đợi nghĩa là không hề yêu em. Sao lại bắt anh nói thẳng ra điều đó”. Anh ngỏ ý rằng từ nay về sau, cả hai vẫn là những người bạn tốt. Thì ra, từ trước đến nay, mối quan hệ giữa hai người chỉ là chiếc khăn khô, vắt không nổi một giọt tình!

Khi môi đã mềm vì nước mắt, Linh cựa mình ngồi dậy, Cô cảm thấy cần phải nói với anh những gì mà khi đối diện nhau, cô đã không thể nào cất tiếng. Cô đã xóa tên anh trong điện thọai nhưng từng con số vẫn còn lưu trong trái tim cô. Những ngón tay Linh run run ấn phím…
Chuông đổ. Không đợi ngừơi bên kia đầu dây lên tiếng, giọng Linh rưng rưng:

- Không phải em trách anh, giận anh, nhưng em chỉ muốn nói một sự thật rằng em thấy mình bị tổn thương!

Linh bật khóc…

Cô không thể ngờ được rằng khi nói cùng anh những lời trách móc, cô lại rơi nứơc mắt thế kia. Một giọng nói xa lạ và ấm áp vang lên:

- Có người đã làm cô tổn thương ư?

Linh giật mình. Trong cơn xúc động, những ngón tay cô đã bấm nhầm số cuối.

- Xin lỗi…

- Cô có cần tôi làm gì cho cô không?

Linh im lặng. Giọng nói tha thiết quá. Bây giờ đã gần 11 giờ đêm. Người bên kia điện thọai hòan tòan xa lạ với cô. Linh định mở lời cám ơn và sau đó tắt máy, nhưng không hiểu sao cô vẫn chần chừ.



- Cô ổn không? Cô làm tôi lo quá.

- Anh với tôi là hai người xa lạ kia mà - Linh buột miệng.

- Pháp luật không quy định hai người xa lạ thì không được giúp đỡ nhau.

Linh phì cười và muốn trêu anh chàng xa lạ này:

- Nếu tôi bảo tôi muốn anh đến nhà tôi thì anh nghĩ sao?

- Cô đọc địa chỉ đi.

Vẻ chân thành sốt sắng trong giọng nói khiến Linh không dám đùa nữa.

- Tôi không dám làm phiền anh.

- Tôi không cảm thấy phiền. Nếu cô cảm thấy không tin tưởng tôi thì…

- Không… Tôi không có ý đó.

- Tôi nghe thấy giọng cô sũng nước. Tôi nghĩ rằng tôi có thể làm một điều gì đó giúp cô. Cuộc sống đã cho cô một nỗi đau, cũng sẽ cho cô một người để xoa dịu nỗi đau. Đơn giản thế thôi. Tất nhiên, tôi chỉ đến khi cô đồng ý.

Đơn giản thế thôi ư? Có thật là chỉ đơn giản thế thôi không? Linh không biết. Nhưng cô cảm thấy mình sẽ rất tiếc nuối nếu không gặp người đàn ông đặc biệt này. Và cô đọc thật chậm dòng địa chỉ… Cô nghe thấy tiếng bút chạy trên tờ giấy. Người đàn ông lên tiếng:

- Được rồi, tôi sẽ đi ngay, nhưng cô cố kiên nhẫn chờ tôi nhé.
Anh ấy cúp máy. Linh chìm vào một nỗi hoang mang. Hôm nay quả là một ngày đáng nhớ trong đời cô. Chấm dứt một tình cảm của chính mình trong vòng tám năm đằng đẵng và tình cờ biết một người đàn ông kỳ lạ. Tất cả như mơ. Hay đây lại là một chiêu lừa gạt nào đó? Kim đồng hồ dịch từng chút một. Ơ hay, mình chờ ai thế nhỉ? Mình tin vào lời hứa của một người đàn ông xa lạ ư? Hay nhỉ! Anh ta sẵn sàng bỏ ra hơn một tiếng đồng hồ để đến đây vì một người chưa từng quen biết ư? Rõ ràng đây chỉ là một lời đùa và mình chỉ mất thời gian một cách vô ích. Linh nghĩ thế và cô tắt đèn, định bụng sẽ leo lên giường ngủ. Giây phút này, mối bận tâm của cô không còn là anh và mối tình tha thiết gần mười năm trời mà là một người đàn ông cô chỉ mới biết qua giọng nói.

Có tiếng xe dừng trong ngõ vắng. Linh lật đật chạy ra khỏi giường ngủ, bật đèn lên và mở toang cửa sổ. Một người hàng xóm về khuya. Cô không trở vào nữa mà đứng yên ở đấy. Có thể đêm nay cô sẽ chẳng thể nào yên giấc…
Máy Linh rung. Một tin nhắn từ số máy của người đàn ông lạ. Anh ấy bảo cô cố gắng chờ, anh ấy nhất định sẽ tới, đừng sốt ruột. Vẫn chưa đến giờ hẹn nhưng một tiếng đã trôi qua. Người đàn ông này cảm thông với sự chờ đợi của cô. Sao cuộc đời lại cho cô gặp một người khác thường đến thế? Linh bỗng cảm thấy bình tâm và tin cậy người đàn ông này biết mấy. Thời gian lại trôi qua… Máy Linh lại rung. Giọng người đàn ông lạ vang lên:

- Tôi đang đứng trước cửa nhà cô.

Linh bước xuống và mở cửa.

Trước mặt cô, một người đàn ông còn trẻ, dáng người mảnh dẻ, gương mặt thanh tú, mái tóc bồng bềnh. Có thể anh kém cả tuổi cô.

- Chào cô, cô muốn đi đâu cho khuây khỏa không?

Linh không trả lời, chỉ mơ màng ngồi lên xe anh. Một cảm giác lâng lâng như đắm mình trong mộng phủ lấp cả người cô. Anh đưa cô đi trên những con đường rợp bóng cây xanh và dừng lại bên một dòng sông. Anh dựng xe cạnh bên, ngồi xuống, mặt hướng ra sông và nói:

- Tất cả rồi sẽ trôi đi như những dòng sông… Có thể có ai đó đã làm cô tổn thương ghê gớm, nhưng đó là một phần tất yếu của cuộc đời…

Linh ngồi xuống cạnh anh:

- Tôi cảm thấy đau lòng khi nghĩ đến cảnh anh ấy mượn tiền tôi để vui chơi cùng bạn gái… Đó chỉ là do tôi tưởng tượng thôi. Sự thật có thể là thế, cũng có thể không là thế. Thật ra thì anh ấy cũng hoàn trả tôi tiền sau những lần mượn. Tôi đã không hoàn toàn vô tư khi giúp đỡ người khác, phải không?

- Tôi đến đây không phải để phán xét mà để nhìn cô bình yên. Con người không phải gỗ đá, cũng không phải thiên thần. Tôi có thể hiểu cảm giác của cô… Không dễ dàng vượt qua… Nhưng cứ đau khổ mãi vì điều này thì thật vô ích. Anh ấy đang sống cuộc đời vui tươi của anh ấy. Cô có đau khổ đến đâu thì anh ấy cũng chẳng đến bên cô và trao cho cô hạnh phúc. Tôi nói thì dễ nhưng làm…

- Tôi làm được!
Cả hai cùng im lặng. Hai người nhìn nhau, ánh mắt anh như những nụ hôn khẽ khàng đặt lên vết thương lòng của Linh.

Linh cất tiếng:

- Tôi sẽ không buồn nữa…

- Hãy xem là cô đang mơ. Ngày mai, chúng ta sẽ như chưa từng gặp trong đời. Tôi đến đây chỉ để nhìn thấy cô bình yên.

- Cuộc đời có những người kỳ lạ như anh sao? Chạy từ đầu này đến đầu kia của thành phố chỉ vì muốn giúp đỡ một người phụ nữ mình hòan toàn chưa quen biết?

- Tôi thì nghĩ rằng quay lưng với nỗi niềm của ai đó mới là điều kỳ lạ.

Linh đột ngột hôn lên trán anh một nụ hôn.

- Đã từng có ai đựơc anh giúp và hôn anh thế này chưa?

- Chưa!
Người đàn ông vẫn điềm tĩnh, không chút bối rối.

- Tôi hôn anh thay cho những người đã từng được anh giúp đỡ.

- Cám ơn cô, chưa từng có ai xúc động vì tôi đến thế, sự xúc động ấy cho thấy cô có một tâm hồn đẹp.

Người đàn ông lạ chở Linh về tận nhà. Có thể hỏi tên anh nhưng Linh không hỏi. Cô tin rằng anh là một giấc mộng đẹp của đời mình. Anh chúc cô ngủ ngon rồi mới phóng xe đi.
Giây phút ấy, Linh thấy như đôi cánh lộng lẫy của một vì thiên sứ đang đổ bóng vàng xuống ngôi nhà cô trước khi trở lại với thiên đường...
Đọc thêm »

Blog radio 2: Phía trước luôn có một con đường




Chán đời và bế tắc! Một người bạn của tôi đang mang tâm trạng như thế. Bạn cảm thấy cuộc đời không còn ý nghĩa gì nữa cả. Bạn đang loay hoay ở một “ngã ba đường” của tâm trạng, của tình cảm, của việc chọn lựa cách sống và cách nhìn nhận, giải quyết vấn đề về chính bản thân mình.

Có thể bạn đang lâm vào cảnh tình khốn khổ của một điều chẳng ai muốn, của cái gọi là “chuyện ba người”. Hay có thể gọi đó chỉ là “chuyện hai người” bởi bạn đang yêu, đang ôm ấp một tình yêu đơn phương có ..\phần... mù quáng! (Nhưng khi yêu có mấy ai thấy mình mù quáng đâu kia chứ! Tôi cũng từng mù quáng còn hơn bạn tôi nữa là...).

Nhưng với tôi, sự thể hiện nay chỉ là “chuyện một người”. Câu chuyện của bạn, của chính bản thân bạn, không ai khác, bạn phải tự mình đối mặt, nhận ra vấn đề và vượt qua tình trạng như hiện nay! Tôi sẽ không đi sâu nói về câu chuyện của bạn, về tình trạng hiện bạn đang gặp phải. Tôi không có quyền đó, cái quyền xâm phạm và công khai đời tư của người khác, vẫn đang bị người ta xoi mói từ đời thật đến đời ảo.

Tôi nói về bạn, cũng là tôi nói về chính tôi! Bởi những gì bạn đang trải qua thì tôi, một người bạn cùng trang lứa, cùng học vấn như bạn, có cái “diễm phúc và may mắn” được trải nghiệm qua... trong đau đớn và nước mắt! Bạn cứ khóc đi. Như tôi đã từng khóc. Phải biết khóc để còn nhận ra mình chưa chai lì cảm xúc, mình còn rất nhiều điểm yếu đuối giấu đằng sau cái vẻ ngang tàng, mạnh mẽ, trưởng thành, rắn rỏi, cứng cáp của mình. Nhận ra điều này để biết mình còn phải cố gắng, nỗ lực nhiều hơn nữa để thật mạnh mẽ đương đầu với những khó khăn, thách thức trên đường đời mai này.


Tôi đã từng rơi vào trạng thái chán nản đến vô cùng. Và ngỡ rằng mình đã hoàn toàn bế tắc, bế tắc thật sự với cuộc đời mình, không lối thoát, không hướng đi... Đó là lúc tôi cảm thấy cái ý nghĩa Sống không còn mang nhiều giá trị với mình và chỉ có sự giải thoát một cách tiêu cực họa chăng là giải quyết được tất cả! Đó là khi tôi không nghĩ đến bất cứ điều gì nữa, những điều mà khi "tỉnh" ra thì thấy đó vẫn là những điều đẹp nhất, quý nhất mà Cuộc đời ban tặng cho mình: Gia đình, cha mẹ, những tình cảm thân thương của bao người, bè bạn, nghề nghiệp, những thú vui, những kiến thức và khám phá về thế giới muôn màu, những vùng đất xinh đẹp, quê hương... hay những điều rất nhỏ bé như một buổi sáng bình yên bên tách cà phê, một bản tình ca ngọt ngào, một bộ phim hay, hoặc một con khô sặc nướng và chung rượu đắng môi, rồi xuống một câu vọng cổ trong chiều mưa... tất cả, tất cả đều là những điều tuyệt diệu là Cuộc sống đem lại cho tôi, cho bạn, cho mọi người. Và hơn hết, điều đẹp nhất mà Cuộc đời ban tặng cho mình, đó là chính mình. Với tôi là thế!

Khi tôi ở trong tình trạng “ngõ cụt cuộc đời” ấy, cũng là lúc tự mình đối mặt với chính mình để chiêm nghiệm lại rằng: Liệu với mình, cuộc đời đã là ngõ cụt? Phải chăng ta không còn lối đi nào khác? Bế tắc thật sự chăng? Sẽ ra sao nếu mình thoát khỏi sự bế tắc này, trong sự ích kỷ vui sướng của riêng mình là nỗi đau của người ở lại? Còn đó giấc ngủ chập chờn của Má vì tôi thường về muộn mỗi tối, để chỉ với một câu nói “Có canh trong tủ đó S, hâm nóng lại đi rồi ăn” cũng đủ thấy ấm lòng. Còn đó những ngày ốm nặng, bạn bè vào thăm, ở lại canh chừng vì sợ nửa đêm tôi trở mệt hơn. Còn đó những chiều ngồi lai rai với bạn bè, đồng nghiệp, bàn chuyện đông chuyện tây, chuyện gia đình đứa này, công việc đứa kia... hỏi han nhau dăm ba câu, há chẳng phải quý? Và còn đó những ước mơ chưa thành, phải “đi đó đi đây”, lên đỉnh Hoàng Liên Sơn cho xứng với cái tên, thăm “Vạn Lý Trường Thành” để được phong tặng cái danh “hảo hán” với đời, sang Tây Ban Nha để còn ghé sân Bernabeu xem anh bạn Raul Gonzalez và Real đá đấm thế nào nữa chứ!...

Còn quá nhiều điều để tôi phải làm trên cuộc đời này. Còn quá nhiều điều cực kỳ có ý nghĩa để, mà không phải, buộc tôi phải tiếp tục đi, và tìm một lối đi cho mình hướng tới tương lai. Tôi đã tìm ra được lối đi ấy. Nó không phải sự khám phá to tát nào cả. Lối đi ấy vẫn là lối đi của ngày hôm qua, ngày hôm nay tôi đã đi. Lối đi ấy chỉ khuất lấp sau những nỗi buồn và sự tuyệt vọng của tôi như đám sương khói mù mịt vây quanh mình khiến chẳng nhận ra gì cả.

Tìm ra lối đi từ trong tâm trạng ngỡ như là bế tắc của mình, vậy nên, tôi cũng mong bạn sẽ tìm ra được lối đi tiếp tục cho bạn trên đường đời còn dài, dài lắm. Hãy cho mình một vài phút lắng đọng trong lòng, chỉ vài phút thôi, tin rằng bạn sẽ thấy con đường bạn đang đi không hề là ngõ cụt.

Đường đời không bao giờ là một ngõ cụt. Trên con đường ấy có vô vàn những ngả rẽ, những vòng quanh, hay một chút quanh co, ngoằn nghèo, có khó khăn đấy, những không phải không thể vượt qua. Và con đường ấy chỉ khép lại, là một ngõ cụt không lối thoát nếu như chính bạn mặc nhiên nghĩ rằng: Ta đã không còn lối thoát!

Tin tôi đi bạn, phía trước, luôn có một con đường!
Đọc thêm »

Blog Radio 1: Có phải mùa thu giấu em




” Có phải mùa thu giấu em lâu đến thế

Để cuối con đường anh kịp nhận ra em…”

1. Tôi phóng xe giữa đại lộ. Hàng cây ven đường tải xuống ngọn gió mơn man sau gáy nghe lành lạnh. Tôi rồ ga, ngọn gió vội vã đuổi theo. Và hai chúng tôi cùng chơi trò rượt đuổi trên con đường rộng thênh thang.
Hình ảnh: Blog GreenPine

Thu xuất hiện đằng sau cánh cổng. Nhìn thấy cái đầu bù xù dựng đứng lên vì gió của tôi, em nhăn mặt:

- Anh lại đua tốc độ rồi phải không?

Tôi nháy mắt, thì thào:

- Có một ngọn gió heo may đuổi theo anh bé ạ!

Em chỉ tay lên vòm cây xanh trong vườn:

- Đêm qua cũng có một cơn gió làm rụng bao nhiêu là lá vàng. Mùa thu đã về rồi đấy, anh thấy không?

Tôi lắc lắc thân cây gần nhất. Một trận mưa lá rơi lả tả xuống hai chúng tôi. Em nhăn mặt, phụng phịu:

- Anh này ác ghê! Tránh đừng động vào cây mùa lá rụng, không nhớ sao?

Tôi đưa tay gỡ một chiếc lá vương lơ lửng trên tóc em:

- Lại thơ Olga Berggholz hả cô bé? Tại cái giống cây này đấy chứ, sao mà rụng lá đến khiếp!

Và tôi quay đi, biết là sau lưng em lại vừa tặng tôi một cái nhăn mặt!

Em và tôi đã cùng nhau đi qua cả một thời niên thiếu. Em mỏng manh và yếu đuối từ khi còn bé. Còn tôi, một thằng con trai tai quái suốt ngày chọc ghẹo em, lắm khi khiến em phải phát khóc. Vậy mà em chẳng khi nào giận tôi lâu. Có lần, tôi làm em ngã đập đầu xuống đất. Máu rướm thành dòng trên trán em, vậy mà em vẫn níu lấy tay tôi (lúc đó mặt mũi tái mét!) thỏ thẻ:

- Em không giận anh đâu! Em không giận anh đâu!

*****

- Anh nhìn gì thế?

- Vết sẹo trên trán em. Xấu… dễ sợ!

Tôi vờ chun chun mũi. Em xịu mặt:

- Ừ, em làm sao mà xinh bằng chị Quỳnh, chị Vy, chị My của anh được!

Nhìn cánh mũi em phập phồng, biết là em sắp khóc, tôi vội đến bên:

- Em đang vẽ cái gì thế, bé?

- Con đường mùa thu, anh ạ!
Mời bạn click vào đây để tải file audio Blog Radio 1: Có phải mùa thu giấu em

Bức tranh của em thẫm một sắc vàng trầm buồn. Con đường trong đó hiện ra mênh mang, những nhánh cây như những ngón tay gầy guộc đâm thẳng lên nền trời hoàng hôn vàng úa. Tôi bỗng thấy mình lại như đang phóng xe chạy đua với ngọn gió trên đại lộ ban chiều.

- Cái gì thế này, bé? - Tôi trỏ ngón tay vào những chấm màu nâu sẫm trên thân cây.

- Những vết sẹo của cây…

- Giống như sẹo trên trán em ấy hả?

- Không… - Giọng em bỗng chùng hẳn xuống. Em đưa ngón tay mân mê vết sẹo trên trán, mắt xa xăm - Vết sẹo này có là gì đâu hở anh, có những vết sẹo khác, vô hình nhưng mà làm mình đau hơn nhiều.

Tôi cúi xuống, nhìn thật lâu vào đôi mắt em:

- Em biết suy tư từ bao giờ thế?

Em cuối mặt:

- Từ lúc anh vô tình…

Những ngón tay mỏng manh, gầy xanh như một cọng cỏ non của em run rẩy trên đầu gối. Tôi chợt hiểu ra điều em muốn nói, và thấy bối rối như thể lòng mình là một đống rơm mà ai đó vừa bới tung lên:

Biết nói gì với em bây giờ?

Ngoài sân, trời không gió mà cây bỗng trút lá.

2. - Rồi sau đó anh nói gì với Thu? - Phong, cậu thanh niên có đôi mắt to tròn như con gái nhìn thẳng vào tôi, ánh mắt quả quyết và sáng lấp lánh.

- Chẳng gì cả. Tôi chỉ bảo là tôi có hẹn với Quỳnh, và tôi phải đi…

- Anh phải biết là cô ấy yêu anh chứ! - Phong hét lên, khoé miệng mím lại thành một vệt ngang giận dữ.


Tôi biết chứ. Dù tôi không còn nhớ rõ là mình bắt đầu cảm nhận được tình cảm của em từ khi nào. Có lẽ là từ những chiều chủ nhật, tôi đến và em ùa ra từ sau cánh cổng, hồn nhiên như cỏ non: “Em đợi anh suốt cả ngày dài”. Cũng có thể bắt đầu từ cái ngày mẹ em theo dượng em sang Nhật, em ôm lấy tôi và khóc nức nở không thôi trên phi trường: “Giờ em chỉ còn có mỗi mình anh nữa thôi…”. Nhưng có lẽ hôm ấy là lần đầu tiên, em thể hiện rõ tình cảm em dành cho tôi như thế.

“Và anh đã quay đi?”

Bởi vì thằng con trai ích kỷ và tự mãn trong tôi biết rằng, em sẽ luôn ở bên tôi, dù tôi có hay không câu trả lời cho em. Dù tôi có đi với Quỳnh, với Vy, với My hay bất cứ ai đi nữa, dưới vòm cây xanh mát trong vườn,em vẫn lặng lẽ chờ đợi tôi với cây cọ vẽ và những ngón tay xanh mềm. Và có lẽ bởi vì tôi chưa sẵn sàng cầm những ngón tay mong manh ấy để dắt em vào thế giới của tôi, cái thế giới ồn ào, sôi động và lắm khi trần trụi hơn rất nhiều so với thế giới của em.

Nhưng tôi không ngờ, đến một ngày nọ, em đã xa tôi mãi mãi…

*****

Một bữa chở Quỳnh ra ngoại ô hóng gió, ngang qua nhà em, tôi thao thao kể về ngôi nhà với khu vườn rợp bóng cây và cô em gái nhỏ mê vẽ. Quỳnh nằng nặc đòi tôi chở vào chơi. Nghe tiếng tôi, em ùa ra như mọi khi. Nhưng rồi những ánh sáng trong đôi mắt trong veo của em bỗng nhiên vụt tắt khi em nhìn thấy Quỳnh. Em vẫn dịu dàng trả lời những câu hỏi líu ríu của Quỳnh, nhưng bàn tay cầm cọ thì run rẩy, đường cọ loay hoay hoài trên một mảng màu đã khô nhạt từ lâu.


“Anh ơi, hay chưa này?”. Quỳnh lắc lắc thân cây ở góc vườn. Một trận mưa lá ào xuống. Quỳnh thích thú, cười như nắc nẻ. Nhìn vẻ mặt hớn hở hồn nhiên của Quỳnh, tôi cũng bật cười theo. Sau lưng tôi, đôi vai em dường như đang run rẩy…

Từ hôm ấy, em không còn chờ tôi dưới vòm cây trong vườn nữa. Chiều chủ nhật sau tôi đến, bà giúp việc bảo em đến Nhà văn hoá. Tôi chạy xe đến Nhà văn hoá, hình dung khuôn mặt rạng rỡ của em khi nhìn thấy tôi như mọi khi. Nhưng lần này, em không chỉ có một mình…


Bên em là một cậu con trai có đôi mắt to tròn và mái tóc bồng bềnh nghệ sĩ. Em đi ngang qua tôi, lạnh lùng như không nhìn thấy. Lần đầu tiên, tôi có cảm giác hụt hẫng như cắn vào một que kẹo bông xốp mềm. Tôi còn gặp em thêm vài lần nữa, trước cổng trường, ở Viện Mỹ thuật, hoặc khi tôi chạy xe ngang qua và thấy loáng thoáng bóng em trong vườn. Và em, vẫn bên cạnh cậu con trai ấy, vẫn yếu ớt mong manh như thế, nhưng điệu đàng hơn với chiếc mũ len trên đầu. Tôi lao vào những cuộc vui với Quỳnh, với Vy. Để rồi khi mệt rã rời, tôi chỉ muốn chạy đến bên em, để được ngắm những ngón tay cỏ non của em dưới vòm cây đầy gió ấy. Nhưng, tôi đã không đến, dù đôi lúc nhớ em đến tê người…

3. “Mãi cho đến khi tôi gọi cho anh?”. Tôi khe khẽ gật đầu. Phong vùi mái tóc rối của mình vào hai bàn tay. Rồi cậu ngẩng lên, đôi mắt mờ một làn sương mỏng:

- Anh biết không. Những ngày trên giường bệnh, cô ấy vẫn không thôi nhớ đến anh…

Hôm ấy là một buổi chiều xám xịt. Tôi phóng xe như điên khi nhận được điện thoại của Phong. Em đang ngủ vùi mê mệt trên giường bệnh khi tôi đến. Tôi nắm những ngón tay gầy guộc của em, xót xa…

Em mở mắt nhìn tôi, đôi môi tái nhợt, khô nẻ hé ra một nụ cười yếu ớt. Tôi áp đôi bàn tay bé bỏng của em lên má, thì thầm gọi tên em mãi không thôi…

Đó cũng là lần cuối cùng em mỉm cười với tôi. Em đã bỏ tôi đi vào một buổi chiều gió heo may xơ xác khắp thành phố. Phong trao cho tôi một cuốn sổ bìa xanh: “Thu nhờ tôi gửi cho anh…”. Tôi lật cuốn sổ, ngay trang đầu tiên là nét chữ nhỏ nhắn quen thuộc của em với hai câu thơ của Olga Berggholz:

“Tránh đừng đụng vào cây - mùa lá rụng

Nhắc suốt đường cũng chỉ bấy nhiêu thôi…”

4. Tôi phóng xe giữa đại lộ. Ngọn gió quen thuộc lại sà xuống, rủ rê tôi chơi trò đuổi bắt. Tôi dừng xe bên đường, ngước nhìn vòm cây xanh lấp lánh những ánh nắng như mắt em đang nhìn tôi tinh nghịch. Tôi thì thầm: “Có em trên đó không Thu?”.

Một chiếc lá vàng trên vòm cây đậu xuống vai tôi. Tôi nhặt chiếc lá cho vào túi áo. Dường như chiếc lá đang thủ thỉ điều gì đó với trái tim tôi.

Em chỉ trốn tôi đâu đó trong mùa thu thôi, phải không cô bé?
Đọc thêm »
Cung cấp bởi Blogger.